Giáo Dục

Cảm nghĩ thiên nhiên và đời sống của con người trong thời khắc chuyển mùa – bài viết số 1 lớp 10 đề 2

Bài văn mẫu lớp 10: cảm nghĩ về thiên nhiên và đời sống của con người trong thời khắc chuyển mùa

  • pdf

  • 12

    trang

Bài viết số 1 lớp 10

Đề 2: Cảm nghĩ về thiên nhiên và đời sống của con người trong thời khắc

chuyển mùa (sang thu, sang đông, sang xuân hoặc sang hè)

Nội dung bài làm văn này phụ thuộc vào việc người viết chọn thời khắc chuyển

mùa là lúc nào. Mỗi khoảnh khắc giao mùa lại có những dấu hiệu riêng rất đặc

trưng. Theo đó nó cũng mang một giá trị thẩm mỹ riêng. Điều quan trọng là bài

làm cần nêu được những nét tinh tế ấy.

Có thể tham khảo một dàn ý khái quát chung cho loại đề này:

(A) Mở bài:

– Mỗi mùa có một nét đẹp riêng và người ta thường hay xao xuyến nhất ấy là vào

lúc giao mùa.

– Thời khắc ấy thường diễn ra những biến đổi tinh vi không chỉ ở thế giới của thiên

nhiên mà còn ở cả thế giới của con người.

– Với tôi khoảnh khắc giao mùa từ hè sang thu (từ đông sang xuân, xuân sang hạ…)

để lại nhiều ấn tượng và gợi niềm say mê hơn cả.

(B) Thân bài:

– Cảm nghĩ về thiên nhiên:

+ Nêu các dấu hiệu giao mùa (ví dụ mùa hè sang mùa thu: khí trời mát mẻ, ban

đêm trời se lạnh không đủ rét để mặc một chiếc áo mùa đông nhưng lạnh – đủ để

người ta cảm thấy rùng mình, hoa cúc trong các vườn đua nhau nở, sen trong các

ao úa tàn…)

+ Cảm giác của bản thân trước các dấu hiệu chuyển mùa của thiên nhiên (vui,

buồn, nhớ nhung về một kỉ niệm tuổi thơ nào đó chẳng hạn…)

– Cảm nghĩ về đời sống con người:

+ Nhịp điệu cuộc sống thay đổi ra sao? (ồn ã, sôi động hay tẻ nhạt)

+ Con người: Vui tươi, phấn khởi, hào hứng đợi chờ (sang xuân) hay thu mình lại,

buồn hơn, suy tư hơn (thu sang đông)…

(C) Kết bài:

Tóm lại, khoảnh khắc giao mùa là những đợt “trở mình” rất duyên của trời đất.

Cảm nhận những biến chuyển lúc giao mùa ấy giúp ta mài sắc những giác quan,

giúp tâm hồn ta sinh động và tinh tế hơn lên.

* Lưu ý: Để làm tốt đề bài này có thể tham khảo thêm ý từ một số bài thơ như:

Sang thu của Hữu Thỉnh, Chợ tết của Đoàn Văn Cừ, Đây mùa thu tới của Xuân

Diệu, ba bài thơ thu của Nguyễn Khuyến…

Bài tham khảo 1

Ngày bé, tôi luôn háo hức mỗi khi năm mới đến. Nhưng bất chợt một hôm, tôi

nhận ra mái tóc cha đã thoáng điểm một vài sợi trắng. Từ đó, tôi hiểu rằng bước đi

của thời gian không phải chỉ tính bằng năm. Tôi bắt đầu chú ý hơn đến tháng, đến

mùa. Khoảnh khắc chuyển mùa bỗng trở thành một mốc thời gian lắng đọng trong

tôi. Tôi yêu và thích những khi trời đất giao mùa, nhất là khi trời chuyển từ mùa hạ

sang mùa thu mát mẻ.

Những hạt mưa xuân lất phất bay, những chồi biếc trên cành cây đã điểm hay

những cơn mưa ào ào, xối xả gọi mùa hè… tất cả những đổi thay nhiệm màu của

trời đất ấy đều khiến lòng tôi xao động. Và hơn tất cả, thời khắc giao mùa giữa hạ

và thu bao giờ cũng làm tôi phấp phỏng đến lạ lùng! Có lẽ bởi tôi yêu mùa thu

nhất trong năm, tôi đợi thu về như đợi một người bạn đi xa quay trở lại…

Thu sang thật là dịu nhẹ khi bỗng một ngày ai đó nhận ra, bầu trời dường như

trong hơn, cao và xanh hơn. Cái nắng rát bỏng, đổ lửa của mùa hè đã dịu đi nhiều

lắm. Bên kia, vài đốm lửa thoắt ẩn hiện giữa nền lá xanh sẫm của những bác

phượng già. Có phải phượng đã chắt chiu bao nhiêu gió, bao nhiêu nắng, bao

nhiêu mưa của hạ để chưng lọc nên những bông phượng rực đỏ cuối mùa ấy mà

tạm biệt hạ và để đón thu sang? Dọc theo hai dãy phố, sắc bằng lăng cũng đã nhạt

màu. Nó không còn ngăn ngắt tím đến nao lòng nữa. Con sông trước nhà không

còn cuộn lên ngầu đỏ. Dòng sông trở nên dịu dàng, e ấp như cô bé tuổi mười lăm.

Tất cả giăng giăng xung quanh ngôi nhà quen thuộc một không khí êm êm, dịu

mát, mềm mại, khiến ta mỗi khi thức dậy đều mang một cảm giác bâng khuâng.

Mới mấy hôm trước đây thôi ai cũng ngại ra đường vì nắng gắt, vì những cơn

mưa bất chợt ập xuống không báo trước bao giờ, vì sấm chớp thình lình, nhưng

hôm nay ta lại thèm được thong dong đạp xe dưới những hàng cây tán rộng. Ta bắt

gặp những cô bé, cậu bé ngồi sau lưng mẹ xúng xính, hân hoan. Thì ra bé con đang

được mẹ dẫn đi chuẩn bị đồ dùng cho năm học mới. Ôi! Cái ngày đầu tiên tôi đi

học thoáng vậy mà đã đến cả chục năm. Thời gian trôi qua nhanh thật! Miên man

trong dòng ký ức, tôi nghe trong hơi gió thoang thoảng hương hoa sữa chưa kịp

nồng, mới chỉ đủ gợi ra những vương vấn dịu êm.

Thu đến, dường như ai cũng gượng nhẹ hơn. Nhịp sống chùng chình hơn,

không còn quá ồn ào, hối hả. Những công sở, những ngôi trường sau lúc tan ca

lặng ngắt, trầm tư. Những bến đò, những bờ sông, buổi chiều cũng bắt đầu hoang

vắng. Trời chiều hơi se lạnh. Phải chăng vì thế mà mọi người chỉ mong sớm quây

quần ấm cúng bên bữa cơm chiều. Một thoáng bâng khuâng, tôi nhớ tới lời cha:

thời gian chảy trôi, mọi sự cũng đổi thay, cuộc sống sẽ có thêm ngã rẽ, hãy tự tìm

lấy hạnh phúc cho mình. Tôi vẫn băn khoăn “thế nào là hạnh phúc”. Chợt tôi nhìn

sang bên kia con phố, một cụ bà dừng đẩy xe lăn, lấy ra chiếc ghế con, ngồi xuống

ngay bên cạnh. Ông đang nghiêng đầu về phía bà. Bà giở quyển sách khá dầy, giấy

màu nâu xỉn, chậm rãi đọc và ông lim dim mắt lắng nghe. Tôi bỗng hiểu thế nào là

hạnh phúc. Hạnh phúc ấy là khi ta được mãi bình yên bên những người yêu quý.

Hạnh phúc giản đơn và bình dị thế thôi.

Trời đất chuyển mùa, lòng ta cũng nao nao bao nhiêu cảm xúc. Ta nhớ nhung,

nuối tiếc, ta hí hửng, vui tươi… Ta thấy mình mỗi ngày thêm mỗi lớn, thấy mình

phải sống sao cho có ý nghĩ hơn với bước đi của nhịp thời gian.

Bài tham khảo 2

Sáng sớm,nhìn qua khung cửa sổ, tôi bỗng nhận thấy sự khác lạ của bầu

trời,của những cơn gió, của những hàng phượng già bên góc phố… và cả thái độ

của những người qua đường nữa,họ vui vẻ lạ thường. Vài cơn gió miên man “lạc

bước” vào phòng tôi qua khung cửa, mang đến tôi một cảm giác mới mẻ. Nó

không phải là gió của ngày hôm qua, ngày hôm qua, gió vẫn còn oi nồng lắm, vẫn

còn nóng bức lắm, đâu có được mát mẻ như thế này. Và khi đó, tôi chợt nhận ra sự

đổi khác của đất trời, đây chính là thời khắc chuyển mùa từ hạ sang thu.

Có lẽ là, tiết trời đã bắt đầu chuyển mùa từ cuối tháng 6. Cái oi nồng, nóng

bức của mùa hạ đã bắt đầu dịu xuống, thay vào đó là một bầu trời trong xanh, lộng

gió thu sang. Những cây phượng già đã bắt đầu rụng lá, ngập đỏ cả một con đường.

Trên kia, từng tia nắng ấm đã dần dần nhuộm vàng lên từng hàng cây, hay nền

gạch tạo nên một khung cảnh mùa thu như trong thơ ca vẫn thường nói đến. Một

khung cảnh tuyệt đẹp và rất hiếm thấy!… Và cảm giác mát mẻ của sự chuyển mùa

ấy bắt đầu len lỏi vào tâm hồn tôi, xóa tan cái nóng bức và khó chịu của mùa hạ…

Thu đã sáng nhưng dư âm của mùa hạ vẫn còn vương. Những đám mây trắng lãng

đãng như vẫn còn ấm màu nắng của mùa hạ. Đâu đó màu hoa cúc nở rộ bỗng

nhuốm đầy không gian hòa vào với khung cảnh thơ ca êm đềm, thơ mộng.

Trên những tán cây, từng đàn chim bắt đầu ríu rít những tiếng kêu cùng hòa

vào với sự râm ran của đàn ve sầu. Tôi có cảm giác không gian quanh tôi bắt đầu

trải rộng hơn, bao la hơn. Tôi ngước nhìn một lần nữa những đám mây xa, những

đàn chim ríu rít rời tán cây phượng bay về tận phương nào mà như thể chúng hiện

diện ngay trước mắt tôi. Bất chợt,âm vang của một bài thơ mà thi sĩ Hữu Thỉnh

viết về thời khắc chuyển mùa lại vang lên trong lòng tôi:

Sông được lúc dềnh dàng

Chim bắt đầu vội vã

Có đám mây mùa hạ

Vắt nửa mình sang thu.

Khi đọc bài thơ ấy, tôi chưa có một cảm giác gì cụ thể nhưng khi đứng trước

thời khắc chuyển mùa thực sự, tâm hồn tôi lại không khỏi bâng khuâng, xao xuyến

lạ thường!

Mùa hạ dần qua đi, và thu sang thế chỗ. Những cơn mưa ào ạt bắt đầu vơi dần,

nhường chỗ cho mưa thu mát mẻ, trong lành. Dòng sông ngoài xa cũng không còn

sục sôi như trong những ngày lũ hạ mà bỗng trở nên hiền hòa, màu nước trở nên

trong hơn, êm dịu hơn. Dưới đường,những người đi đường ai nấy đều cười nói vui

vẻ như thể họ cũng nhận ra cái dễ chịu của thời khắc giao mùa hạ sang thu. Tiếng

cười nói, tiếng chim ríu rít, tiếng đàn ve râm ran, tiếng lá khô xào xạc, gió khe

khẽ… tất cả tạo nên những âm thanh quen thuộc trong cuộc sống nhưng mang một

cảm giác man mác, khó tả thấm dần vào lòng người.

Rảo bước nhanh qua con đường quen thuộc sau hồi cảm nhận,nhìn lại tôi vẫn

thấy khung cảnh chuyển mùa vẫn vậy, vẫn tuyệt đẹp và rất xứng đáng đi vào thơ

ca như trong bài thơ của thi sĩ Hữu Thỉnh. Về đến nhà nhưng cảm giác man mác

trong lòng tôi vẫn còn vương lại. Cơn gió thu lại miên man “lạc bước” vào phòng

tôi qua khung cửa sổ. Thật dễ chịu! Và tôi chợt nhận ra rằng: tôi yêu thích sự

chuyển mùa này, thời khắc chuyển mùa từ hạ sang thu.

Bài tham khảo 3

Bỗng nhận ra hương ổi

Phả vào trong gió se

Sương chùng chình qua ngõ

Hình như thu đã về

Hạ đang dần qua đi, một mùa thu mới đang đến gần. Trong khoảnh khắc giao

mùa hạ thu này, đất trời có những biến chuyển nhẹ nhàng mà tinh tế. Và ngay cả

trong đời sống con người cũng có những chuyển biến tinh vi.

Một sớm tinh mơ thức dậy, thấy bầu trời sao mà cao xanh thế. Những đám

mây trắng thơ thẩn dạo chơi cùng làn gió thu se se lạnh: “Tầng mây lơ lửng trời

xanh ngắ” (Thu điếu- Nguyễn Khuyến). Một không khí mát mẻ dễ chịu của mùa

thu đang dần thay thế cái oi bức, nóng nực của những hôm hè mới qua. Rồi chiều

tà buông xuống, thả tâm hồn mình dạo trên con phố đông đúc người xe, tôi chợt

nhận ra rằng những tiếng ve như đã ngơi dần thay vào đó một bản nhạc du dương

vang khắp phố phường: “Hà Nội mùa thu! Cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ

nằm kề bên nhau phố xưa nhà cổ mái ngói thâm nâu…”. Cái nắng chói chang của

buổi chiều hè cũng trốn đâu mất rồi chỉ còn lại những tia nắng thu nhạt nhòa. Làn

gió heo mây se lạnh hòa vào hương hoa sữa nồng nàn mang đến cho ta một cảm

giác bồi hồi xao xuyến. Đêm đến trời hơi se lạnh, khiến người ta bất giác rùng

mình. Những chiếc lá xanh đang ngả dần sắc vàng, thỉnh thoảng gió vô tình thổi

khiến lá kia giật mình rơi xuống lòng đường.

Trong ao bây giờ, những bông sen trắng, sen hồng mỗi lúc một úa tàn, trái lại

những bông hoa cúc trong vườn lại ngày một nở rộ. Trong khoảnh khắc ngày, lòng

tôi trỗi lên một cảm giác bồi hồi xao xuyến. Tôi hẵng còn nhớ, hồi tôi còn bé, vì

thường xuyên bận công tác, nên bố mẹ tôi cho tôi về quê ở với bà một thời gian.

Nhà bà có một vườn hoa trồng toàn hoa cúc. Cứ mỗi đợt thu về, hoa cúc thi nhau

nở rộ, phủ kín cả khu vườn. Lúc ấy, mỗi sáng tôi đều thức dậy từ rất sớm, cùng bà

ra ngoài vườn tưới nước, chăm sóc cho vườn cúc. Cúc trong vườn lớn nhanh lắm,

chẳng mấy chốc khu vườn ngập tràn hoa cúc. Bà thường chọn những bông cúc khô

có màu trắng ngà pha thành trà hoa cúc cho tôi uống. đến tận bây giờ tôi vẫn

không sao quên được hương thơm dịu nhẹ từ những cốc trà hoa cúc bà pha ngày

nào.

Không tràn trề sức sống như lúc vào xuân, cũng không sôi động, náo nhiệt như

những ngày đầu hạ và chẳng lạnh lung thu mình lại suy tư giống những ngày chớm

đông, thu sang mang một vẻ đẹp riêng biêt. Có chút dịu dàng và duyên dáng như

một cô gái yêu kiều đang bước vào tuổi trưởng thành. khoảnh khắc thu sang thật

tuyệt và trong những giây phút ấy, tôi chợt nhận ra rằng không chỉ riêng thiên

nhiên mới có sự biến đổi mà trong thế giới nội tâm con người cũng có những biến

chuyển mới. Thu về, mang cho ta chút nhớ nhung xao xuyến. ấy là làn sương hạ

chùng chình trước ngõ nhà ai, nửa muốn đi nửa muốn ở: “Sương chùng chình qua

ngõ” (Hữu Thỉnh). Ấy là học sinh tiếc nuối tạm biệt chuỗi ngày nghỉ hè được tung

tăng khắp bãi cỏ, được thả diều chăn trâu mỗi buổi chiều,… thu về, cũng mang

cho ta cảm giác háo hức mong chờ. Mong chờ ngày tựu trường, được gặp lại bạn

bè thầy cô của thế hệ học sinh. Và thu về, cũng mang theo những nỗi lo toan trăn

trở. ấy là mái tóc cha đang bạc từng ngày, là vầng trán mẹ mỗi lúc một nhiều nếp

nhăn vì lo cho con cái bước vào năm học mới.

Trong khoảnh khắc giao mùa hạ sang thu, đất trời thiên nhiên như đang “trở

mình” một cách duyên dáng. Tâm hồn con người như cũng “lột xác” nhẹ nhàng.

Và tôi mong lắm thu ơi, mau đến đây đi thu:

Thu đến đây! Chừ, mới nói răng?

Chừ đây, buồn giận biết bao ngăn?

Tìm cho những cánh hoa đang rụng

Tôi kiếm trong hoa chút sắc tàn!…

(Thu – Lưu Trong Lư)

Bài tham khảo 4

“Hạ tạ từ khi tháng chín vừa sang

Thu bẽn lẽn như một nàng thiếu nữ

Mùa lại hẹn trở về trên lối cũ…”

Một khúc giao mùa ngân vang, một chút xôn xao kỉ niệm, một khung trời mơ

ước tuổi học trò. Thu sang với bao điều thú vị, thu đọng trong mắt ai là niềm vui,

niềm háo hức, thu đọng trong mắt ai là nỗi muộn phiền, lo toan, trăn trở, thu đọng

trong mắt ai là chút vấn vương kí ức, là nỗi nhớ một khoảnh khắc giao mùa…

Một sớm mai thức dậy, không còn thấy nắng tinh nghịch lọt qua khe cửa, trốn

tìm trong những “hòn bi ve trong veo” đọng trên cành lá, không còn thấy bầu trời

xanh biếc gợn mây. Khung trời của một ngày mới trắng xoá một màu của sương.

Sương làm cho những ngôi nhà, những khóm tre xào xạc lá tựa như nơi nghỉ ngơi

của ông tiên, ông bụt trong các câu chuỵện cổ tích đầy màu sắc huyền bí. Sương

mang lại cảm giác êm ái, mềm mại trong mắt. Sương làm cơ thể run lên vì lạnh.

Cơn gió đầu mùa khẽ mơn man nhẹ qua làn da ấm áp, một cảm giác se lạnh thật

khó tả. Hình như thu đang lướt qua, rất gần…Phải rồi, hạ đang mang đi những

chùm ổi trĩu quả thơm lừng, những chùm hoa phượng vĩ đỏ rực rộn rã tiếng

ve…bao thức trái ngon hạ mang cất như để dành mùa sau. Gió lạnh đầu mùa chỉ

hơi khiến lòng tôi se lại. Những nỗi nhớ từ trong tiềm thức ào ạt ùa về. Nhớ mùa

hè với những chuyến đi đầy bổ ích. Nhớ những con đường Hà nội thơm mùi cốm

làng Vòng – cái thức quà riêng biệt của đất nước, mang trong nó hương vị mộc

mạc, giản dị, thanh khiết của đồng quê nội cỏ An Nam. Nhớ con đường từ Tiên

Yên đến thị xã Móng Cái mà hướng dẫn viên du lịch gọi là “đặc sản” bởi cái

ngoằn nghoèo, quanh co của đường một bên là núi, một bên là vực. Nhớ những

con đường ở Trung Quốc nhiều làn xe và không có bụi lại ít gặp ở Việt Nam… Và

nhớ rất nhiều kỉ niệm đẹp của tuổi học trò. Nhớ ngày tựu trường năm ngoái còn

vui bạn vui bè, vô tư hồn nhiên thì giờ bạn mới thầy mới với bao bỡ ngỡ, vừa lạ

vừa quen. Thời khắc chuyển mùa dường như đang đến, cái thay đổi thất thường

của thời tiết giống như tính khí của mấy cô cậu học trò. Hạ chưa hẳn đã qua, thu

chưa hẳn đã sang, cái chùng chình nửa ở nửa đi ấy lại chính là cơ hội cho những

cơn mưa ngâu. Mẹ tôi kể ngày xưa Ông Ngâu, Bà Ngâu là hai vợ chồng nhưng

ông trời không cho họ ở với nhau mà phải cách xa hai phương trời. Hằng năm, chỉ

có dịp này hai ông bà mới được gặp nhau. Ông trời bắc cầu vồng để họ được thấy

nhau. Tình vợ chồng khiến ông Ngâu, bà Ngâu mừng tủi mà khóc, vừa sung sướng

vì hạnh phúc tràn đầy. Vì thế mà tiết trởi đang nắng lại đổ mưa, sau cơn mưa, cầu

vồng lại hiện lên bừng sáng như nói lên niềm vui hân hoan của hai vợ chồng Ngâu.

Tên mưa Ngâu có từ đó. Đối với tôi, mưa ngâu rất đặc biệt, bởi câu chuyện kể về

nó giống như một thần thoại, giống như một biểu tượng của những giọt nước mắt

hạnh phúc, của khát vọng tình yêu đôi lứa.

Thu đến mà không ồn ào, náo nhiệt như hạ, không tràn trề sức sống như xuân,

không lạnh lùng, khắc nghiệt như đông. Thu dịu dàng và hiền hoà như một cô gái

đang bước vào tuổi trưởng thành không còn quá nhiều ngây thơ, dại dột. Thời khắc

giao mùa để lại trong con mắt trẻ thơ là niềm háo hức tới trường, được học tập vui

chơi, để lại trong mắt tôi và bạn là niềm vui được gặp lại nhau sau một mùa hè

nghỉ ngơi đầy thú vị, để lại trong mắt mỗi chúng ta những xúc cảm diệu kì và tinh

tế về thiên nhiên. Nhưng thời khắc giao mùa lại để lại cho những người cha, người

mẹ nỗi lo toan, trăn trở về ngày tựu trường của con trẻ. Đó là vết chân chim nơi

khoé mắt cha nhọc nhằn từng ngày nuôi con ăn học, là mái tóc bạc trên đầu mẹ lo

nghĩ từng ngày để con khôn lớn thành người. Đừng bao giờ nghĩ rằng, cha mẹ chỉ

lao động vì cuộc sống mưu sinh, vì địa vị hay danh lợi, tiền bạc. Cha mẹ vẫn ngày

đêm lo lắng cho con. Dù cha bạn là một người thợ phu hồ hay mẹ bạn là một

người bán hàng rong, dù họ có là gì thì họ vẫn luôn là người che chở, nuôi nấng

bạn, cho bạn một cuộc sống, cho bạn một năm học mới với đầy đủ sách bút. Vì thế,

đừng bao giờ để cha mẹ buồn nghe bạn ?… Trong cái se lạnh ngoài trời, mặc cái áo

mẹ mua tôi thấy tiết trời thu thật ấm áp, nhưng bạn có biết còn bao sinh linh nhỏ

bé đang không có áo mặc, đôi vai đang run lên vì lạnh – chúng là những đứa trẻ

mồ côi, bị bỏ rơi ra ngoài lề xã hội. Tôi phải cảm thấy hạnh phúc vì mình được đến

trường, vì có biết bao đứa trẻ mơ ước điều đó mà không được. Giá như trong

khoảnh khắc giao mùa, tôi có một điều ước thì tôi ước sao đứa trẻ nào cũng được

đi học để cảm nhận niềm vui tới trường, để tình bạn sẽ sưởi ấm cho những tâm

hồn giá lạnh và non nớt ấy.

Thời khắc giao mùa thật đẹp, trong những giây phút tuyệt vời này, tôi thấy

mình dường như đang lớn lên. Tôi thấy thương cha những ngày phải làm ca đêm,

cái se lạnh của gió ban ngày thì đêm về lạnh gấp bội, thời tiết giao mùa khiến cha

tôi sức khoẻ giảm sút nhiều. Tôi thấy thương mẹ phải làm việc suốt ngày, mẹ hay

mệt mỏi mà có lúc vô tâm tôi chẳng hỏi han lấy một lời. Tôi thương nhiều lắm sự

vất vả của cha mẹ vì tôi. Tôi thấy mình cần phải cố gắng học tập để không phụ

công cha mẹ. Hãy cùng nói: Xin cha mẹ hãy tin tưởng vào con!

Thiên nhiên và đời sống con người trong thời khắc chuyển mùa sang thu thật

nhẹ nhàng, nó giống như một cơn gió lướt qua tâm hồn mang theo lá vàng rơi đầy

hiên và rơi đầy trên những con đường tới lớp, mang theo bầu trời thu trong veo

như cao hơn, nước thu trong veo như sâu hơn, mang theo ngày khai trường lấp

lánh niềm vui. Trong cuộc sống hối hả từng ngày, một chút cảm nhận về khoảnh

khắc giao mùa cũng khiến tôi và bạn thấy cuộc sống thật tuyệt vời.

“Cuối con đường ta gõ cửa mùa thu

Xin mượn khúc dịu dàng ru kí ức

Để ngày mai sống với gì là thực

Để thấy yêu hơn mỗi khúc giao mùa…”

Bài tham khảo 5

Một khúc giao mùa ngân vang, một chút xôn xao kỉ niệm, một khung trời mơ

ước tuổi học trò. Thu sang với bao điều thú vị, thu đọng trong mắt ai là niềm vui,

niềm háo hức, thu đọng trong mắt ai là nỗi muộn phiền, lo toan, trăn trở, thu đọng

trong mắt ai là chút vấn vương kí ức, là nỗi nhớ một khoảnh khắc giao mùa…

Một sớm mai thức dậy, không còn thấy nắng tinh nghịch lọt qua khe cửa, trốn

tìm trong những “hòn bi ve trong veo” đọng trên cành lá, không còn thấy bầu trời

xanh biếc gợn mây. Khung trời của một ngày mới trắng xoá một màu của sương.

Sương làm cho những ngôi nhà, những khóm tre xào xạc lá tựa như nơi nghỉ ngơi

của ông tiên, ông bụt trong các câu chuỵện cổ tích đầy màu sắc huyền bí. Sương

mang lại cảm giác êm ái, mềm mại trong mắt. Sương làm cơ thể run lên vì lạnh.

Cơn gió đầu mùa khẽ mơn man nhẹ qua làn da ấm áp, một cảm giác se lạnh thật

khó tả. Hình như thu đang lướt qua, rất gần…Phải rồi, hạ đang mang đi những

chùm ổi trĩu quả thơm lừng, những chùm hoa phượng vĩ đỏ rực rộn rã tiếng

ve…bao thức trái ngon hạ mang cất như để dành mùa sau. Gió lạnh đầu mùa chỉ

hơi khiến lòng tôi se lại. Những nỗi nhớ từ trong tiềm thức ào ạt ùa về. Nhớ mùa

hè với những chuyến đi đầy bổ ích. Nhớ những con đường Hà nội thơm mùi cốm

làng Vòng – cái thức quà riêng biệt của đất nước, mang trong nó hương vị mộc

mạc, giản dị, thanh khiết của đồng quê nội cỏ An Nam. Nhớ con đường từ Tiên

Yên đến thị xã Móng Cái mà hướng dẫn viên du lịch gọi là “đặc sản” bởi cái

ngoằn nghoèo, quanh co của đường một bên là núi, một bên là vực. Nhớ những

con đường ở Trung Quốc nhiều làn xe và không có bụi lại ít gặp ở Việt Nam… Và

nhớ rất nhiều kỉ niệm đẹp của tuổi học trò. Nhớ ngày tựu trường năm ngoái còn

vui bạn vui bè, vô tư hồn nhiên thì giờ bạn mới thầy mới với bao bỡ ngỡ, vừa lạ

vừa quen. Thời khắc chuyển mùa dường như đang đến, cái thay đổi thất thường

của thời tiết giống như tính khí của mấy cô cậu học trò. Hạ chưa hẳn đã qua, thu

chưa hẳn đã sang, cái chùng chình nửa ở nửa đi ấy lại chính là cơ hội cho những

cơn mưa ngâu. Mẹ tôi kể ngày xưa Ông Ngâu, Bà Ngâu là hai vợ chồng nhưng

ông trời không cho họ ở với nhau mà phải cách xa hai phương trời. Hằng năm, chỉ

có dịp này hai ông bà mới được gặp nhau. Ông trời bắc cầu vồng để họ được thấy

nhau. Tình vợ chồng khiến ông Ngâu, bà Ngâu mừng tủi mà khóc, vừa sung sướng

vì hạnh phúc tràn đầy. Vì thế mà tiết trởi đang nắng lại đổ mưa, sau cơn mưa, cầu

vồng lại hiện lên bừng sáng như nói lên niềm vui hân hoan của hai vợ chồng Ngâu.

Tên mưa Ngâu có từ đó. Đối với tôi, mưa ngâu rất đặc biệt, bởi câu chuyện kể về

nó giống như một thần thoại, giống như một biểu tượng của những giọt nước mắt

hạnh phúc, của khát vọng tình yêu đôi lứa.

Thu đến mà không ồn ào, náo nhiệt như hạ, không tràn trề sức sống như xuân,

không lạnh lùng, khắc nghiệt như đông. Thu dịu dàng và hiền hoà như một cô gái

đang bước vào tuổi trưởng thành không còn quá nhiều ngây thơ, dại dột. Thời khắc

giao mùa để lại trong con mắt trẻ thơ là niềm háo hức tới trường, được học tập vui

chơi, để lại trong mắt tôi và bạn là niềm vui được gặp lại nhau sau một mùa hè

nghỉ ngơi đầy thú vị, để lại trong mắt mỗi chúng ta những xúc cảm diệu kì và tinh

tế về thiên nhiên. Nhưng thời khắc giao mùa lại để lại cho những người cha, người

mẹ nỗi lo toan, trăn trở về ngày tựu trường của con trẻ. Đó là vết chân chim nơi

khoé mắt cha nhọc nhằn từng ngày nuôi con ăn học, là mái tóc bạc trên đầu mẹ lo

nghĩ từng ngày để con khôn lớn thành người. Đừng bao giờ nghĩ rằng, cha mẹ chỉ

lao động vì cuộc sống mưu sinh, vì địa vị hay danh lợi, tiền bạc. Cha mẹ vẫn ngày

đêm lo lắng cho con. Dù cha bạn là một người thợ phu hồ hay mẹ bạn là một

người bán hàng rong, dù họ có là gì thì họ vẫn luôn là người che chở, nuôi nấng

bạn, cho bạn một cuộc sống, cho bạn một năm học mới với đầy đủ sách bút. Vì thế,

đừng bao giờ để cha mẹ buồn nghe bạn ?… Trong cái se lạnh ngoài trời, mặc cái áo

mẹ mua tôi thấy tiết trời thu thật ấm áp, nhưng bạn có biết còn bao sinh linh nhỏ

bé đang không có áo mặc, đôi vai đang run lên vì lạnh – chúng là những đứa trẻ

mồ côi, bị bỏ rơi ra ngoài lề xã hội. Tôi phải cảm thấy hạnh phúc vì mình được đến

trường, vì có biết bao đứa trẻ mơ ước điều đó mà không được. Giá như trong

khoảnh khắc giao mùa, tôi có một điều ước thì tôi ước sao đứa trẻ nào cũng được

đi học để cảm nhận niềm vui tới trường, để tình bạn sẽ sưởi ấm cho những tâm

hồn giá lạnh và non nớt ấy.

Thời khắc giao mùa thật đẹp, trong những giây phút tuyệt vời này, tôi thấy

mình dường như đang lớn lên. Tôi thấy thương cha những ngày phải làm ca đêm,

cái se lạnh của gió ban ngày thì đêm về lạnh gấp bội, thời tiết giao mùa khiến cha

tôi sức khoẻ giảm sút nhiều. Tôi thấy thương mẹ phải làm việc suốt ngày, mẹ hay

mệt mỏi mà có lúc vô tâm tôi chẳng hỏi han lấy một lời. Tôi thương nhiều lắm sự

vất vả của cha mẹ vì tôi. Tôi thấy mình cần phải cố gắng học tập để không phụ

công cha mẹ. Hãy cùng nói: Xin cha mẹ hãy tin tưởng vào con!


Mối quan hệ giữa thiên nhiên và con người


Môi trường là tất cả những gì xung quanh chúng ta, bao gồm các yếu tố sống (động thực vật và con người) và các yếu tố không sống (đất, nước, không khí,…). Tài nguyên là thành phần cấu tạo của môi trường, ví dụ tài nguyên đất, tài nguyên nước…
Mối tương quan giữa thiên nhiên với đời sống con người.
Đời sống của mọi sinh vật nói chung và của con người nói riêng luôn gắn liền với thiên nhiên. Mối liên hệ giữa con người và thiên nhiên là một điều hiển hiện có thể thấy được ngay trong đời sống thường ngày. Con người được sinh ra từ thiên nhiên, thiên nhiên quyết định cuộc sống của con người và con người quyết định số phận của thiên nhiên.
Con người vừa là sản phẩm vừa là chủ thể của tài nguyên và môi trường. Vì con người tồn tại được là cần có các tài nguyên của môi trường cung cấp; bên cạnh đó con người trong hoạt động của mình có tác động mạnh mẽ trở lại và làm thay đổi môi trường.
Tác động của thiên nhiên với đời sống con người.
Con người nhận ở môi trường tự nhiên: Thức ăn, nước uống, khí thở, cảnh đẹp để duy trì cuộc sống và giải trí. Con người cũng nhận ở môi trường các loại tài nguyên thiên nhiên: Kim loại, mỏ quặng các loại, than đá, khí đốt, gỗ rừng, gió, sức nước, sợi vải, cây trái … để đưa vào sản xuất chế biến phục vụ đời sống con người và phát triển xã hội.
Con người cho vào môi trường tự nhiên: Rác thải sinh hoạt, rác công nghiệp, y tế, … nếu không xử lý rác thì môi trường sẽ bị ô nhiễm trầm trọng. Khai thác tài nguyên không có kế hoạch thì sẽ bị cạn kiệt, cây rừng, muông thú sẽ bị tuyệt chủng…
Tác động của con người với thiên nhiên.
Thiên nhiên mang đến cho chúng ta bao nhiêu là lợi ích. Thế nhưng con người chúng ta lại không biết tôn trọng, bảo vệ và giữ gìn chúng. Chúng khai thác tài nguyên thiên nhiên một cách vô tội vạ. Chúng ta làm ô nhiễm tài nguyên nước cũng như không khí bằng các chất thải độc hại từ các nhà máy, xí nghiệp, các phương tiện giao thông thường ngày. Tất cả các khu rừng đều bị chúng ta tàn phá, chúng ta đốt rừng, chặt phá cây cối để tìm kiếm lợi nhuận riêng cho chính bản thân mình mà không nghĩ đến người khác.
Những nguồn lợi từ thiên nhiên mang đến cho cuộc sống chúng ta tưởng chừng như vô tận, nhưng nếu chúng ta không biết bảo tồn và gìn giữ sẽ dẫn đến việc tài nguyên bị cạn kiệt, môi trường bị ô nhiễm sẽ làm thủng tầng ô zôn, trái đất bị nóng lên cũng như nguy cơ hạn hán, lũ lụt càng nhiều. Chính chúng ta đã góp phần tạo nên những tác động nguy hại đến đời sống của bản thân chúng ta.
Thiên nhiên có vai trò rất quan trọng đối với tất cả con người cũng như tất cả những sinh vật sống trên trái đất. Chính vì thế chúng ta phải biết khai thác, sử dụng hợp lí cũng như bảo tồn, giữ gìn thiên nhiên để thiên nhiên trở thành một trong những tài sản quý giá nhất của con người chúng ta.
Hiện trạng môi trường thiên nhiên.
Thông qua các phương tiện truyền thông đã giúp cho chúng ta có nhiều thông tin về hiện trạng môi trường thiên nhiên ngày càng ô nhiễm, vỏ trái đất đang nóng dần lên, thiên tai nhiều hơn, nhân loại đang phải đối mặt với sự biến đổi khí hậu toàn cầu.
Sự thay đổi của môi trường thiên nhiên ảnh hưởng không tốt đến sức khỏe của con người, dịch bệnh ngày càng nhiều hơn. Đời sống con người đang xa dần với môi trường thiên nhiên do chịu ảnh hưởngcủa hiện trạng đô thị hóa của xã hội.
Giải pháp nào cho cuộc sống con người trước hiện trạng môi trường thiên nhiên?
– Nhận thức đúng đắn hơn về tầm quan trọng của môi trường đối với đời sống của con người
– Mỗi người chúng ta hãy cùng chung tay bảo vệ môi trường và với các hoạt động trong và ngoài nước về bảo vệ môi trường.
– Nhu cầu ngày càng cao trong cuộc sống hiện nay đã dần hướng mọi người đến sử dụng các sản phẩm từ thiên nhiên để bảo vệ sức khỏe cũng như sắc đẹp của mình.
– Việc cải thiện môi trường là một quá trình và cần có thời gian, chính vì vậy mõi người chúng ta cần chọn cho mình một giải pháp chăm sóc sức khỏe cho mình và gia đình với tình trạng môi trường hiện nay.

Xem thêm bài viết thuộc chuyên mục: Giáo Dục
Xem Thêm :  Cảm nhận về bài thơ đồng chí ❤️ top những bài hay nhất

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button